Mới đây, trên trang điện tử của tờ USA Today - một tờ báo có tổng số phát hành lớn nhất tại Mỹ với 2,25 triệu bản mỗi ngày, đã đăng tải bài viết của tác giả Kelcie Kempernich mang tựa đề “Việt Nam đã dạy cho tôi một bài học”. Qua trải nghiệm thực tế tại Nha Trang, tác giả bài viết đã nêu lên những cảm nhận của mình về mảnh đất và con người phố biển. Khánh Hòa Online xin trích đăng bài viết trên.
![]() |
| Hình ảnh bài viết “Việt Nam đã dạy cho tôi một bài học” trên trang điện tử USA Today ngày 18-2. |
Mỗi
khi
có
dịp
ra
nước
ngoài,
mỗi
người
chúng
ta
đều
dễ
trở
thành
nạn
nhân
của
việc
chi
tiêu
quá
trớn.
Cũng
dễ
hiểu
thôi
mà,
sau
bao
nhiêu
tháng
ngày
mong
chờ
được
xuất
ngoại,
cuối
cùng
bạn
đã
được
đặt
chân
tới
miền
đất
lạ,
với
tâm
trạng
ngập
tràn
háo
hức
muốn
được
tự
do
và
khám
phá.
Chuyến
hải
hành
trên
tàu
biển
có
tên
“Học
kỳ
trên
biển”
vừa
qua
đã
đưa
tôi
đến
với
đảo
Hawai,
Nhật
Bản,
Trung
Quốc
và
Việt
Nam.
Đến
đâu
tôi
cũng
luôn
nhủ
thầm:
“Có
lẽ
mình
chỉ
có
dịp
đến
nơi
đây
một
lần
duy
nhất
trong
đời
–
Hãy
cố
xem
hết
và
thăm
hết”.
Chỉ
sau
ba
tuần
lên
đường,
cha
gửi
cho
tôi
thông
báo
của
ngân
hàng
cảnh
báo
đã
chi
tiêu
quá
số
tiền
tôi
có
trong
tài
khoản.
Tôi
thót
cả
tim,
chuyến
đi
còn
cả
4
tháng
mà
túi
tiền
tôi
đã
cạn
rồi
sao?
Phải
thay
đổi
thôi.
Thật
may
mắn,
chuyến
đi
đến
Việt
Nam
đã
làm
thay
đổi
nếp
nghĩ
của
tôi.
Tôi
chưa
bao
giờ
mong
đợi
rằng
một
đất
nước
mà
người
dân
ít
sử
dụng
ngôn
ngữ
của
tôi
nhất
lại
dạy
cho
tôi
nhiều
điều
nhất.
Kỷ
niệm
mãi
mãi
không
bao
giờ
quên
của
tôi
đến
thật
bất
ngờ
khi
tôi
cùng
một
nhóm
sinh
viên
Mỹ
bay
đến
Nha
Trang
-
một
thành
phố
nhỏ
ven
biển
nằm
phía
bắc
thành
phố
Hồ
Chí
Minh.
Đây
là
chuyến
đi
thực
tế
được
chương
trình
“Học
kỳ
trên
biển”
tổ
chức.
Theo
như
website
của
trường,
chuyến
đi
thực
tế
này
nhằm
giúp
sinh
viên
hiểu
biết
sâu
sắc
một
đất
nước
thông
qua
sự
giao
tiếp
với
người
dân
địa
phương.
Tôi
đăng
ký
chuyến
đi
này
tháng
12
năm
ngoái,
và
nói
thật
là
lúc
đó
tôi
cũng
chẳng
biết
chuyến
đi
này
có
tác
dụng
gì.
Tờ
thông
tin
quảng
cáo
có
tiêu
đề
là
“Kỳ
quan
ven
biển”,
kèm
hình
ảnh
một
bãi
biển
xanh
thẳm
tuyệt
đẹp.
Có
vẻ
hình
ảnh
này
là
thứ
cuốn
hút
tôi
lúc
đó
vốn
đang
ngồi
trong
thư
viện
bang
Wisconsin
vào
một
ngày
đông
lạnh
giá.
Chương
trình
chuyến
đi
chẳng
hứa
hẹn
gì
có
vẻ
hoành
tráng
và
chẳng
có
đứa
bạn
thân
nào
đăng
ký
đi
Nha
Trang.
Nên
khi
phải
chia
tay
với
đám
bạn
đang
háo
hức
bay
đến
vịnh
Hạ
Long
-
vốn
tự
hào
là
một
trong
7
kỳ
quan
thiên
nhiên
mới
của
thế
giới,
tôi
chợt
cảm
thấy
nhói
lòng
với
nỗi
buồn
không
tên
nhuốm
màu
ghen
tị.
Bây
giờ
sau
khi
trải
nghiệm
chuyến
đi
đến
Nha
Trang,
tôi
thầm
cám
ơn
sự
lựa
chọn
của
mình
hồi
tháng
12.
Quyết
định
đó
hóa
ra
lại
là
quyết
định
tuyệt
vời
nhất
của
tôi
cho
cả
học
kỳ.
Khi
đến
Nha
Trang,
chúng
tôi
đến
thăm
trường
Cao
đẳng
sư
phạm
Nha
Trang.
Khi
chúng
tôi
bước
ra
khỏi
xe,
đã
có
hơn
100
sinh
viên
đợi
sẵn
và
chào
đón.
Hai
bạn
sinh
viên
nữ
cầm
tay
tôi
tươi
cười
hỏi
tên.
Sự
phấn
khích
của
các
bạn
thật
nồng
hậu
và
chân
tình.
Sự
hiếu
khách
và
thân
mật
đó
mau
chóng
lan
qua
cả
chúng
tôi.
Cả
buổi
chiều
hôm
đó
chúng
tôi
giao
lưu
với
các
bạn
sinh
viên,
những
người
chỉ
còn
vài
tháng
nữa
sẽ
tốt
nghiệp
và
trở
thành
các
thầy
cô
giáo
tiếng
Anh.
Các
bạn
diễn
vài
vở
kịch
ngắn
và
múa
hát
thật
hay.
Các
bạn
còn
cố
gắng
dạy
chúng
tôi
nói
tiếng
Việt.
Bài
học
ngôn
ngữ
này
làm
chúng
tôi
trẹo
cả
lưỡi
mà
vẫn
thất
bại
thảm
hại.
Vậy
mà
các
bạn
vẫn
kiên
trì
nói:
“Chưa
được!
Chưa
được!
Nhìn
miệng
tôi
mà
nói
theo
này”.
Nghĩ
cách
mình
học
tiếng
Việt
mới
thấy
bái
phục
khả
năng
nói
tiếng
Anh
của
các
bạn
ấy
quá.
Sau
đó
chúng
tôi
ra
bãi
biển
Hòn
Chồng
dọn
vệ
sinh
làm
sạch
bãi
biển.
Sau
một
vài
giờ
bên
nhau,
chúng
tôi
đã
trở
thành
những
người
bạn.
Các
bạn
kể
cho
chúng
tôi
nghe
về
cuộc
sống
sinh
viên
điển
hình
tại
Việt
Nam
vốn
vẫn
còn
rất
xa
lạ
với
Netflix
(dịch
vụ
truyền
hình
qua
Internet),
Hội
nữ
sinh
hay
bóng
bầu
dục
kiểu
Mỹ.
Tuy
vậy
các
bạn
vẫn
là
fan
hâm
mộ
của
ca
sĩ
Taylor
Swift
hoặc
diễn
viên
Selena
Gomez
cơ
đấy.
So
sánh
về
lượng
thời
gian
các
bạn
đến
trường
để
học
tập
tôi
thấy
thật
xấu
hổ
kể
về
thời
gian
lông
bông
và
những
kỷ
niệm
học
đường
nghèo
nàn
của
mình.
Cuối
cùng
cũng
đến
lúc
nói
lời
từ
biệt,
chúng
tôi
cùng
chia
sẻ
địa
chỉ
Facebook,
một
vài
bạn
sinh
viên
còn
xin
địa
chỉ
để
viết
thư
gửi
cho
tôi.
Chắc
tôi
sẽ
vui
sướng
và
xúc
động
biết
nhường
nào
khi
về
đến
nhà
và
đọc
thư
các
bạn.
Thực
ra,
tôi
vẫn
chưa
nhận
ra
các
bạn
sinh
viên
và
cuộc
gặp
mặt
ngày
hôm
đó
đã
ảnh
hưởng
đến
tôi
nhiều
biết
nhường
nào
cho
đến
tận
khi
lên
đường
về
nhà.
Khi
đối
mặt
với
cảm
xúc
của
mình
khi
so
sánh
bản
thân
tôi
đã
đổi
khác
thế
nào
sau
chuyến
thăm
Trường
cao
đẳng
Sư
phạm
Nha
Trang
so
với
chuyến
đi
đến
Vạn
Lý
Trường
Thành.
Đúng
là
những
ngày
tại
Nha
Trang
tôi
đã
không
có
nhiều
bức
ảnh
hoành
tráng
để
khoe
của
trên
Instagram,
nhưng
bù
lại
lòng
tôi
ngập
tràn
một
cảm
giác
mới
lạ
của
sự
viên
mãn
đã
hoàn
tất
một
cái
gì
đó
vô
cùng
quan
trọng.
Việt
Nam
đã
dạy
cho
tôi
một
bài
học
nhớ
đời:
Bất
chấp
kinh
phí
hạn
hẹp
đến
đâu,
hãy
cảm
nhận
nhiều
hơn
và
thăm
quan
ít
lại.
Từ
nay
trên
hành
trình
của
cuộc
đời,
tôi
sẽ
tiếp
tục
chuyến
đi
với
tâm
thế
khác,
đi
để
được
nói
chuyện
nhiều
hơn
và
để
tìm
thấy
nhiều
người
bạn
mới,
thay
vì
đến
một
nơi
chỉ
để
gạch
đi
một
địa
danh
trong
danh
sách
những
nơi
phải
đến
trước
ngày
nhắm
mắt.
Bùi
Minh
Thắng (dịch)
















Xem
phản
hồi
Gửi
phản
hồi










