Đến
thị
trấn
Lạc
Tánh
(huyện
Tánh
Linh),
từ
đây,
chẳng
mất
nhiều
thời
gian
chúng
tôi
dễ
dàng
tìm
đường
để
đến
khu
thác
Bà
nổi
tiếng
trong
vùng.
Tuy
đường
đá
khá
khó
đi
nhưng
nếu
để
ý
hai
bên
đường,
lẫn
trong
những
cánh
rừng
đại
ngàn
là
các
biển
cây
số
hướng
dẫn
rất
chi
tiết
từng
khúc
cua,
ngã
rẽ
để
tới
thác
Bà.
Ngồi
nghỉ
ở
ngã
ba
La
Dạ,
ngay
cửa
khu
rừng
nguyên
sinh
nổi
tiếng
với
những
loài
động
thực
vật
quý
hiếm,
có
tên
trong
sách
đỏ
thế
giới
được
phát
hiện
ở
đây
như:
Vọoc
chà
vá
chân
đen,
voi
một
ngà,
vượn
má
đen
hay
những
loài
gỗ
quý
hiếm
như:
Trầm,
kỳ
nam,
giáng
hương,
trắc
đỏ,
gỏ…
du
khách
cảm
thấy
nhẹ
nhàng
vì
không
khí
yên
tĩnh
và
mát
mẻ
ở
nơi
này.
Khu
rừng
này
hiện
nay
đã
được
quy
hoạch
thành
Khu
bảo
tồn
thiên
nhiên
núi
Ông
với
mục
đích
có
thể
gìn
giữ
tốt
hơn
những
động
thực
vật
quý
này
nhằm
tránh
khỏi
những
cuộc
săn
tìm
của
những
thợ
săn
bắn
và
những
kẻ
khai
thác
gỗ
trái
phép.
Hầu
hết
các
cây
gỗ
lớn
nhỏ
trong
khu
bảo
tồn
núi
Ông
này
đều
được
đánh
số,
đặt
tên,
treo
bảng
và
ghi
lại
rất
tỉ
mỉ.
Nhìn
những
cây
gỗ
trắc
đỏ
quý
hiếm,
giá
trị
lên
đến
hàng
chục
tỷ
đồng
đang
vươn
lên
bầu
trời
cao
xanh
đón
nắng
gió,
chúng
tôi
đã
không
giấu
nổi
cảm
giác
ngỡ
ngàng
và
vui
thích.
Có
lẽ,
để
những
gốc
cây
có
tuổi
đời
mấy
trăm
năm
ấy
được
yên
bình,
được
tồn
tại
là
cả
một
quá
trình
đấu
tranh
bảo
vệ
không
ngừng
nghỉ
của
cán
bộ
và
người
dân
nơi
đây.
Nó
có
lẽ
là
thứ
tài
sản
hiện
hữu,
đặc
biệt
giữa
khu
bảo
tồn
rộng
hàng
ngàn
héc-ta
này.
![]() |
| Thác Bà |
Tuy
nhiên,
cái
quý
giá
và
đẹp
đẽ
nhất,
đã
tồn
tại
hàng
ngàn
năm
nay
ở
núi
Ông
thu
hút,
chiếm
được
tình
cảm
của
hàng
vạn
người
khi
đặt
chân
tới
đây
chính
là
vẻ
đẹp
lãng
mạn
của
thác
Bà.
Đó
là
ngọn
thác
có
3
tầng,
chảy
từ
đỉnh
núi
Ông
rồi
ẩn
hiện
thấp
thoáng
đâu
đó
giữa
bạt
ngàn
cây
xanh
trước
khi
êm
đềm
thả
những
dòng
nước
mát
lành,
hiền
hòa
dưới
chân
núi
với
những
dòng
suối
trong
vắt,
là
nơi
lý
tưởng
để
con
người
có
thể
thư
giãn,
đắm
mình
sau
những
vội
vã,
bon
chen
trong
cuộc
mưu
sinh.
Nhưng
chỉ
đến
khi
hòa
mình
vào
làn
nước
trong
xanh
nơi
này,
chúng
tôi
mới
cảm
nhận
hết
sự
quý
giá
đến
vô
ngần
của
thiên
nhiên
hoang
dã.
Dường
như,
nước
ở
đây
không
chỉ
đơn
giản
chảy
từ
đỉnh
núi,
được
chắt
lọc
từ
những
đợt
mưa
của
thượng
ngàn
mà
nó
còn
được
chắt
lọc
qua
nhiều
tầng
lá
mục
của
thời
gian,
nhiều
lớp
đá
xanh
rắn
chắc
hay
vô
vàn
những
gốc
cây,
bụi
cỏ.
Có
thể
hình
dung
rằng,
để
những
dòng
nước
mát
lành
chảy
xuống
đây,
qua
hơn
một
ngàn
mét
độ
cao
của
ngọn
núi
Ông
là
vô
vàn
những
điều
huyền
diệu
khác
đã
làm
nên
ngọn
thác
Bà
với
những
dòng
nước
mát
lạnh
nhìn
soi
tới
từng
viên
sỏi
đá
này.
Theo
những
người
dân
địa
phương,
xung
quanh
ngọn
thác
Bà
này
có
một
câu
chuyện
rất
ly
kỳ,
được
lưu
truyền
từ
bao
đời
nay.
Đó
là
câu
chuyện
về
những
vách
đá
dựng
đứng
có
cắm
một
thanh
gươm
quý
của
vua
Gia
Long,
vị
vua
đầu
tiên
của
triều
đình
nhà
Nguyễn
cho
tới
chuyện
con
voi
trắng
(bạch
tượng)
hết
lòng
trung
thành
trên
đường
trốn
chạy
sự
truy
đuổi
của
quân
Tây
Sơn.
Thực
hư
chuyện
về
con
voi
trắng
và
thanh
gươm
cắm
vào
núi
đá
đó
thế
nào
thì
còn
nhiều
điều
phải
kiểm
chứng
nhưng
có
một
điều
đáng
tin
là
Nguyễn
Ánh
từng
có
một
thời
gian
đóng
quân
nơi
đây,
có
thể
là
lúc
trốn
tránh
sự
truy
đuổi
của
nhà
Tây
Sơn.
Bằng
chứng
là,
dưới
ngay
chân
núi
Ông
này
còn
có
một
cánh
đồng
tươi
tốt,
bằng
phẳng
giữa
điệp
trùng
rừng
núi
mang
tên
“cánh
đồng
Gia
Long”
được
coi
là
nơi
sản
xuất
lúa
chính
của
đồng
bào
dân
tộc
thiểu
số
suốt
bao
năm
qua.
Người
dân
trong
vùng
giờ
vẫn
gọi
cánh
đồng
ấy
là
“cánh
đồng
Gia
Long”.
Về
tên
gọi
núi
Ông
và
thác
Bà,
có
sự
tích
về
một
đôi
vợ
chồng
sống
rất
êm
ấm
bên
nhau;
người
chồng
rất
thương
yêu
vợ
nhưng
ông
này
có
một
niềm
đam
mê
lớn
hơn
tất
cả
mọi
sự,
đó
là
thú
chơi
cờ.
Khi
đã
ngồi
vào
bàn
cờ
thì
ông
ta
quên
hết
thời
gian,
công
việc...
Một
ngày
kia,
ông
đánh
cờ
với
một
tiên
ông.
Ván
cờ
của
hai
kỳ
phùng
địch
thủ
này
kéo
dài
ngày
đêm,
từ
tháng
này
qua
tháng
nọ,
năm
này
sang
năm
khác
vẫn
bất
phân
thắng
bại.
Người
vợ
ở
nhà
chờ
chồng
đến
khi
tóc
bạc
như
mây
vẫn
không
thấy
chồng
về.
Bà
buồn
bã,
lâm
bệnh
và
qua
đời,
tóc
xoã
trắng
bên
sườn
núi
như
một
dòng
thác.
Sau
khi
kết
thúc
ván
cờ,
người
chồng
về
nhà
mới
biết
vợ
mình
đã
mất.
Vừa
giận
mình,
vừa
hối
hận,
ông
hóa
thành
ngọn
núi
ôm
thác
trong
lòng.
Từ
đó,
núi
mang
tên
núi
Ông
và
thác
Bà.
Có
lẽ,
một
ngày
được
đắm
chìm
trong
dòng
nước
mát
lành
của
thác
Bà
và
những
hoang
vu
nhưng
lại
rộn
ràng
âm
thanh
muôn
loài
của
rừng
núi
Ông
là
đủ
để
chúng
tôi
cảm
nhận
về
khung
cảnh
kỳ
vĩ
và
đẹp
đẽ
nơi
này.
Nó
như
một
thế
giới
thần
tiên
ở
giữa
cuộc
sống
xô
bồ
mà
tạo
hóa
đã
hào
phóng
ban
tặng
cho
con
người.
















Xem
phản
hồi
Gửi
phản
hồi










