![]() |
| Ảnh Internet |
1.
Lại
thêm
một
cái
Tết
nữa
đang
đến
với
người
người,
nhà
nhà.
Nhiều
người
trẻ
bây
giờ
cho
rằng,
sau
giao
thừa
là...
hết
Tết.
Bởi
3
ngày
Tết
sau
đó
trôi
qua
dửng
dưng
trong
cái
nhìn
của
người
lớn,
chỉ
có
trẻ
con
-
như
đứa
cháu
5
tuổi
của
tôi
là
háo
hức,
vì
khỏi
phải
đi
mẫu
giáo,
vì
được
đi
chơi
nhiều.
Cứ
như
anh
chị
tôi
chẳng
hạn,
vùi
đầu
vào
công
việc
cơ
quan
cho
đến
hết
29
Tết,
hóa
ra
chỉ
có
mỗi
ngày
30
để
tất
bật
sắm
sanh
cho
Tết,
rồi
lại
ké
bên
nội,
bên
ngoại
mỗi
nhà
một
ít,
khi
thì
hũ
dưa
chua,
lúc
lại
món
bò
thưng,
cây
giò,
cặp
bánh
chưng.
Thương
anh
chị,
có
năm
em
gái
-
vốn
nhàn
nhã
hơn
-
sắm
sanh
luôn
bánh
kẹo,
hạt
dưa,
hạt
bí...
giùm.
Thế
mới
có
chuyện
bây
giờ
có
khối
người
tìm
cách
trốn
Tết,
không
bạn
bè,
không
đi
chúc
Tết,
không
gì
hết,
chỉ
dành
tất
cả
cho
gia
đình
và
để...
nghỉ
ngơi.
Trốn
Tết,
người
ta
lại
có
ý
định
du
xuân
trong,
ngoài
nước.
Như
anh
bạn
đồng
nghiệp
chẳng
hạn,
nhà
có
điều
kiện,
Tết
đến
lái
xe
đưa
cả
gia
đình
lên
Đà
Lạt
vui
xuân,
không
phải
lo
nghĩ
gì
nhiều,
lại
đỡ...
cực
thân.
Hay
cậu
tôi,
có
năm
từ
TP.
Hồ
Chí
Minh
ra
Nha
Trang
đón
Tết
với
chị,
có
khi
về
quê
vợ
ở
Bình
Định
đón
Tết...
Lại
có
nhóm
bạn
độc
thân
Tết
này
rủ
nhau
ra
đi
Thái
Lan
du
xuân...
Nó
làm
tôi
chợt
nhớ
đến
trong
một
lần
họp
cuối
năm,
sau
lời
chúc
nhân
viên
một
cái
Tết
may
mắn
và
nhiều
hạnh
phúc
là
lời
dặn
dò
của
sếp,
rằng
dịp
Tết
là
khoảng
thời
gian
dành
cho
bạn
bè
và
đặc
biệt
là
gia
đình,
bởi
đồng
nghiệp
có
thể
cho
qua
tua
vì
ngày
nào
cũng
gặp,
gặp
cả
năm.
Lời
dặn
dò
nhiều
ẩn
ý.
Hình
như,
trong
bộn
bề
lo
toan
của
cuộc
sống,
người
ta
càng
thấm
thía
nhiều
điều
hơn
về
một
cái
Tết
mang
nhiều
ý
nghĩa
tâm
linh,
trong
một
không
gian
ấm
cúng
bên
gia
đình
nhỏ
của
mình.
Có
người
lại
bảo
Tết
như
thế
thật
chán
và
còn
gì
là
Tết.
Nhưng
nó
lại
thực
sự
ý
nghĩa
khi
người
ta
hướng
tới
sự
sum
vầy.
Không
thế
mà
năm
nào
tỉnh
cũng
có
cuộc
gặp
mặt
kiều
bào
năm
châu
về
quê
ăn
Tết.
Không
thế
mà
năm
nào
cô
bạn
đồng
nghiệp
gốc
Bắc
cũng
nén
chịu
cái
rét
cắt
da
cắt
thịt
để
mỗi
năm
được
sum
họp
với
gia
đình
trong
những
ngày
Tết
ở
quê
nhà
Thái
Nguyên.
Rồi
lại
chợt
thấy
mủi
lòng
khi
mỗi
ngày
cận
Tết,
lướt
nét
lại
thấy
tràn
ngập
những
nỗi
nhớ
Tết
Việt
của
những
người
con
xa
quê
hương,
vì
một
lý
do
gì
đó
mà
không
có
điều
kiện
về
quê
ăn
Tết.
Từ
một
cảm
xúc
của
người
này,
bao
câu
comment
bên
dưới
lại
ùa
theo.
Thế
mới
biết
công
nghệ
đem
lại
nhiều
cái
hay,
ít
ra
là
kết
nối
lòng
người
tận
đẩu
tận
đâu,
trời
tây
trời
ta
trong
những
giây
phút
đầy
nghẹn
ngào
ấy.
2.
Thế
nên,
lòng
lại
thấy
lạc
quan
với
cái
ý
nghĩ
rằng,
thì
hãy
cứ
giữ
những
nếp
xưa
trong
gia
đình
nhỏ
của
mình,
từ
tục
gói
giò
và
bánh
chưng,
tục
tự
xông
nhà,
gọi
điện
chúc
mừng
từng
nhà
họ
hàng
hai
bên
nội
ngoại
sau
chuông
đồng
hồ
điểm
thời
khắc
giao
thừa...
cũng
là
giữ
được
chút
hương
vị
Tết.
Một
cái
Tết
mang
nhiều
ý
nghĩa
về
tinh
thần
hơn
là
vật
chất.
Đã
có
một
năm
vất
vả,
bộn
bề
để
có
những
ngày
Tết
ấm
cúng
và
hạnh
phúc
trong
mái
ấm
của
mình.
Với
nhiều
người
là
thế,
và
tôi
cũng
vậy.
Đó
là
niềm
hân
hoan
cùng
cả
nhà
chuẩn
bị
Tết.
Đó
là
niềm
vui
cùng
với
em
gái
dọn
dẹp,
trang
hoàng
nhà
cửa;
cùng
với
mẹ
chuẩn
bị
lá
dong,
gạo
nếp,
thịt
heo...
để
bố
gói
giò
và
bánh
chưng.
Đó
là
bữa
cơm
tất
niên,
sau
khi
cúng
tổ
tiên,
có
sự
sum
vầy
của
gia
đình
3
thế
hệ.
Đó
còn
là
khoảnh
khắc
thư
thái
với
những
cảm
xúc
bất
tận
trong
cái
không
khí
Tết
về
trên
phố
ngày
30...
Thì
đây,
già
có
niềm
vui
Tết
của
già,
trẻ
cũng
có
niềm
vui
của
trẻ.
Mỗi
người
cứ
lâng
lâng
với
phong
vị
riêng.
Mẹ
thì
loanh
quanh
với
chuyện
cúng
kính
trong
nhà,
tẩn
mẩn
lau
từng
cái
ly,
bát
hương
trên
bàn
thờ
tiên
tổ,
cắt
tỉa
từng
cành
hoa
huệ,
hoa
lys
cho
vào
chiếc
bình
pha
lê
chưng
lên,
đâu
đấy
lại
sửa
soạn
đồ
cúng.
Mà
việc
ấy
chẳng
phải
riêng
từ
ngày
tiễn
ông
Táo
về
trời,
mà
nó
tuần
tự
cho
đến
tất
niên,
giao
thừa,
rồi
đến
các
mùng.
Ông
thì
lại
cùng
cháu
ngồi
xích
lô
đi
chợ
hoa
xuân
lần
đầu
tiên
có
ở
Nha
Trang.
Để
rồi
mang
về
sắc
vàng
rực
rỡ
của
2
chậu
hoa
vạn
thọ
nho
nhỏ,
xinh
xinh
cho
bà
chưng
ở
bàn
thờ
tiên
tổ.
Riêng
tôi
có
thói
quen
dạo
chợ
Tết
sáng
30.
Chẳng
mua
gì
nhiều
nhặn
bởi
bây
giờ
không
còn
như
xưa,
chất
đống
đồ
ăn
trong
tủ
lạnh
mà
chỉ
cần
tích
trữ
đến
mùng
Hai
là
vừa,
bởi
mùng
Ba
chợ
đã
họp,
chủ
yếu
là
chứng
kiến
cái
đông
vui,
nhộn
nhịp
mua
chen
của
người
người
hối
hả
ngày
cuối
năm.
Mình
cũng
len
lỏi,
chen
chân
để
tìm
kiếm
bình
hoa
chưng
trong
nhà,
bởi
Tết
mà
không
có
chút
hương
hoa
thì
còn
gì
là
Tết.
Có
khi
là
cẩm
chướng,
lys,
đồng
tiền,
có
năm
là
chậu
mai
cảnh
nhỏ,
hay
ghé
phố
Tô
Hiến
Thành
ngắm
nghía,
chọn
lựa
giỏ
đỗ
quyên
rực
rỡ
hay
chậu
bát
tiên...
Thực
ra,
ngày
nào
đi
đi
về
về
trên
con
dường
này
trong
năm,
tôi
đã
thấy
mé
trước
vỉa
hè
Đài
Truyền
thanh
TP.
Nha
Trang
lúc
nào
cũng
rực
rỡ
sắc
màu
của
rất
nhiều
loại
hoa
được
sắp
đặt
chen
nhau
trong
từng
chậu
nhỏ.
Chỉ
là
dịp
Tết,
số
lượng
hoa
nhiều
hơn,
rực
rỡ
hơn.
Đi
xuống
một
chút
nữa,
ở
trước
Trạm
Y
tế
lại
thêm
một
chị
hàng
hoa,
thêm
một
góc
hoa
muôn
màu
muôn
sắc.
Mà
với
tôi,
hình
như
cung
đường
này
là
nơi
xuân
về
sớm
nhất.
Hoa
huệ
chưng
bàn
thờ
mẹ
đã
chuẩn
bị
từ
trước
đó
vài
ngày.
Chậu
cúc
đại
đóa
trước
sân,
năm
nào
anh
trai
cũng
là
người
lựa
chọn,
mua
về.
Rồi
hầu
như
năm
nào
cũng
vậy,
chiều
30
tôi
lại
dạo
chợ
Đầm
để
cảm
nhận
không
khí
Tết,
đôi
khi
là
ngắm
người
người
rộn
ràng,
dạo
chợ
hoa,
mùa
vài
phong
bao
lì
xì.
Năm
rồi,
thành
phố
tổ
chức
chợ
hoa
ở
cung
đường
Lê
Thánh
Tôn.
Một
nét
mới,
một
điểm
mới
cho
người
người
có
không
khí
vui
xuân
đón
Tết.
10
giờ
đêm,
lại
cùng
em
gái
nhong
nhong
trên
phố.
Khi
ấy,
nhà
nhà,
hàng
quán
đóng
cửa
chuẩn
bị
đón
năm
mới,
nhưng
ở
vỉa
hè
các
con
phố,
không
khí
vẫn
rộn
ràng.
Đó
là
những
người
bán
hoa
Tết
vẫn
nhẫn
nại
đến
những
giây
phút
cuối
mong
có
khách
đến
mua,
mong
bán
hết
số
chậu
cảnh
mà
mình
đã
dày
công
chăm
sóc
cả
năm,
để
thêm
chút
tiền
đón
một
cái
Tết
đủ
đầy.
Đó
là
những
người
khách
vì
nghèo
hay
vì
bận
bịu
mà
đến
khoảnh
khắc
muộn
nhất
của
ngày
cuối
năm
mới
thong
dong
tìm
chút
hương
hoa
cho
xuân
thêm
thắm,
cho
Tết
thêm
đầy.
Những
sắc
màu,
nào
của
cúc
các
loại,
nào
hồng,
nào
mai...
vẫn
rực
rỡ,
hòa
vào
lấp
lánh
ánh
sắc
đèn
neon
giăng
sáng
rực
đường.
Có
cô
bé
ngồi
lọt
thỏm
ở
góc
đường
cứ
nài
nỉ
khách
mua
vài
phong
bao
lì
xì.
Lại
có
một
người
đàn
ông
gầy
gò
chọn
lựa
mãi
rồi
cũng
mua
được
2
chậu
hồng
tìm
chút
sắc
xuân.
Chở
hoa
về
bằng
chiếc
xe
máy
đã
cũ,
đi
được
một
đoạn
đến
phố
Lý
Thánh
Tôn,
vì
cột
không
chặt
mà
một
chậu
rơi
xuống
đường,
vỡ
toang.
Nhìn
ông
loay
hoay
một
hồi
và
thất
thểu
lên
xe
với
chiếc
chậu
còn
lại
mà
thương.
Chút
sắc
xuân
bỗng
vơi
đi
niềm
vui
đến
muộn
với
người
đàn
ông
lam
lũ.
Chợt
ngoảnh
lại
nơi
góc
phố
ấy,
vẫn
còn
bao
người
lúi
húi
chọn
cho
mình
những
chậu
hoa
nhỏ
về
tiền
bạc,
nhỏ
cả
về
kích
thước
trước
thời
điểm
bước
sang
năm
mới...
3.
Hơi
thở
của
ngày
mới,
xuân
mới
đang
đến
thật
gần,
như
kết
nối
mọi
người
để
cùng
nhìn
về
một
mùa
xuân
đầy
ắp
niềm
tin
và
hy
vọng.
Và
thời
khắc
trước
giao
thừa
năm
nay,
với
tôi,
cũng
sẽ
là
như
thế,
loanh
quanh
qua
các
góc
phố
để
cảm
nhận
cái
mùi
Tết
lẩn
quẩn
trong
không
gian,
trong
những
chậu
cúc
vàng,
trên
những
gương
mặt
người
vội
vã
tìm
xuân
trên
những
chậu
hoa
muộn
trong
nườm
nượp
dòng
người
tiến
về
đường
Trần
Phú,
Quảng
trường
2-4
để
chờ
đợi
được
ngắm
những
chùm
pháo
hoa
rực
rỡ
trên
nền
trời
cao
như
vỡ
ra
những
chùm
mơ
ước
và
hy
vọng.
Để
rồi,
có
thể
như
năm
trước,
trong
giây
phút
đó
là
cuộc
gặp
gỡ
tình
cờ
trong
ùn
ùn
dòng
người,
cô
bạn
đang
tác
nghiệp
cho
báo
online,
sau
là
câu
chúc
năm
mới
may
mắn
và
nhiều
hạnh
phúc.
Hay
lắng
đọng
trong
đáy
mắt
hình
ảnh
những
du
khách
nước
ngoài
cùng
đón
giao
thừa
với
người
bản
xứ,
cũng
máy
ảnh,
camera
ghi
lại
những
khoảnh
khắc
rộn
ràng
mà
ấm
áp
trong
dịp
hiếm
hoi
đến
với
Việt
Nam,
đến
với
phố
biển
Nha
Trang.
Những
nụ
cười
chợt
mở
ra
thân
quen.
Trong
khoảnh
khắc
ấy,
tôi
cứ
nhớ
mãi
hình
ảnh
một
đôi
trai
gái
người
nước
ngoài
tay
trong
tay
bên
nhau
trên
phố
Minh
Khai
sau
màn
pháo
hoa
đón
giao
thừa.
Khoảnh
khắc
ấy
như
một
điều
gì
đó
viên
mãn
trong
mùa
xuân
về,
trong
ngày
Tết
cổ
truyền
của
một
đất
nước
xa
lạ
nhưng
lại
đầy
ấm
áp
-
Tết
của
sự
sum
vầy.
















Xem
phản
hồi
Gửi
phản
hồi










