Ai
cũng
biết
giao
thông
Việt
Nam
có
nhiều
chuyện
lạ.
Chẳng
cần
đi
đâu
xa,
cứ
ở
nhà
đọc
báo,
xem
đài
là
thấy.
Có
dịp
ra
xứ
người,
sự
lạ
càng
được
nhân
lên
vì
thấy
chẳng
ai
giống
mình.
Việt
Nam
là
nước
có
nhiều
xe
gắn
máy
nhất?
Vào
giờ
cao
điểm
cuối
ngày,
xe
gắn
máy
kìn
kịt,
leo
cả
lên
lề,
bao
vây
xe
hơi
như
kiến
vỡ
tổ.
Nón
bảo
hiểm
phản
chiếu
đèn
đường,
loang
loáng
cứ
như
người
ngoài
hành
tinh
đổ
bộ.
Nằm
trong
dòng
chảy
đó,
đầu
óc
mụ
mị,
lơ
lửng,
gần
như
tê
liệt
cảm
xúc,
chỉ
dịch
chuyển
theo
phản
xạ
của
đám
đông.
Thời
bao
cấp,
chiếc
Honda
Dream
Thái
giá
tới
7
-
8
cây
vàng,
thiên
hạ
vẫn
dập
dìu
mua
sắm.
Người
Việt
ít
chịu
đi
bộ,
chừng
trăm
mét
là
phải
cưỡi
xe
gắn
máy.
Lại
thích
ngồi
trên
xe
mua
đồ,
trả
giá,
tám
chuyện
đời
và
nghe
điện
thoại.
Xe
gắn
máy
thiên
hạ
chỉ
chở
2,
Việt
Nam
chở
cả
nhà,
4
-
5
người
là
bình
thường.
Nhiều
xe,
tuổi
đời
hơn
nửa
thế
kỷ
“vẫn
chạy
tốt”,
hoặc
được
biến
tấu
thành
xe
kéo,
xe
lôi
chở
vài
chục
người.
Lái
xe
Việt
Nam
thích
bóp
còi
loạn
xạ,
từ
xe
gắn
máy
đến
xe
buýt,
xe
ben…
Có
loại
còi
hơi,
mỗi
lần
nghe
là
giật
mình,
muốn
vãi
ra
quần.
Bóp
còi
chưa
đủ,
phụ
xế
của
mấy
xe
buýt
ngoại
thành
còn
la
hét
và
đập
rầm
rầm
vào
thùng
xe
phụ
họa.
Ở
các
nước
tiên
tiến,
bóp
còi
một
lần
là
gọi
nhau,
còi
liên
tục
như
Việt
Nam
là
chửi
bới.
Mấy
ông
Tây,
bà
đầm
cứ
bảo,
“sao
lái
xe
Việt
Nam
chửi
nhau
lắm
thế?”.
Khách
nước
ngoài
đều
bảo:
“Lái
xe
Việt
Nam
thân
thiện
nhất
thế
giới,
gặp
nhau
là
đưa
tay
chào
hỏi”.
Suýt
đưa
vào
sách
kỉ
lục
thế
giới
thì
té
ngửa.
Những
động
tác
“chào
hỏi”
thật
ra
là
mật
hiệu
báo
động.
Bàn
tay
bóp
mở
liên
tục
-
“có
gì
không?”.
Bàn
tay
lắc
qua
lại
–
“không
có
gì”.
Bàn
tay
nắm,
ngón
cái
giơ
lên
–
“Đằng
xa,
có…”.
Bàn
tay
nắm,
ngón
cái
chỉa
xuống
–
“Ngay
trước
mặt”…
Nhiều
trạm
thu
phí
nhất?
Trạm
thu
phí
là
chuyện
bình
thường
ở
nhiều
nước,
có
tiêu
chí
và
qui
trình
minh
bạch.
Cả
nước
Campuchia
chỉ
có
2
trạm
thu
phí.
Cả
nước
Lào
chỉ
có
3
trạm
thu
phí
cầu
mới
xây,
mỗi
lượt
15.000
kip,
tương
đương
40.000
đồng.
Đi
xuyên
Đông
Dương,
đoạn
qua
Campuchia
và
Lào
hơn
1.600
km,
không
có
trạm
thu
phí
nào.
Đoạn
qua
Việt
Nam,
từ
Bình
Long
(Bình
Phước)
-
Sài
Gòn
chỉ
hơn
trăm
km,
có
4
trạm
thu
phí.
Đường
mới
-
thu
để
bù
vốn;
đường
cũ
-
thu
để
bảo
hành;
đường
hư
-
thu
để
sửa
chữa.
Tóm
lại
là
thu
tất,
cái
gì
cũng
thu.

Đại
lộ
nghìn
tỉ
Mai
Chí
Thọ
mới
sử
dụng
đã
sụt
lún
nghiêm
trọng
gây
tai
nạn
liên
tục
cho
người
đi
đường
-
Ảnh:
Đình
Tuyên |
Việt
Nam
cũng
là
nước
có
giá
đầu
tư
xây
dựng
cầu
đường
cao
nhất
nhưng
lại
mau
hỏng
nhất.
Cầu
Vĩnh
Bình,
Long
An
chưa
nghiệm
thu
đã
sập.
Nhiều
đường
chưa
hoàn
thành
đã
lún.
Đại
lộ
nghìn
tỷ
Mai
Chí
Thọ
ở
quận
2,
TP.HCM
mới
đưa
vào
sử
dụng
chưa
bao
lâu
nhưng
lún
sụt
nghiêm
trọng,
gây
tai
nạn
liên
tục
cho
người
đi
đường.
Chẳng
cần
lũ
lụt,
chỉ
cần
vài
cơn
mưa
hơi
lớn
là
có
khi
trôi
cả
cầu
và
đường.
Cảnh
sát
giao
thông
hùng
hậu
nhất?
Lực
lượng
cảnh
sát
giao
thông
(CSGT),
nay
có
thêm
thanh
tra
giao
thông
của
Việt
Nam
có
lẽ
hùng
hậu
nhất
thế
giới.
Chưa
kể
thêm
đội
ngũ
áo
xanh
phất
cờ
của
Thanh
niên
xung
phong,
thanh
niên
xung
kích,
dân
phòng…
Nhưng
tai
nạn
giao
thông
Việt
Nam
vẫn
vô
địch
thiên
hạ.
Lượng
người
chết
mỗi
năm
phải
tính
hàng
mấy
sư
đoàn,
hơn
cả
chiến
tranh
và
dịch
bệnh.
CSGT
thiên
hạ
làm
nhiệm
vụ
giữ
gìn
trật
tự
giao
thông,
nhắc
nhở
người
đi
đường,
giúp
đỡ
người
tham
gia
giao
thông
và
chỉ
xử
phạt
những
trường
hợp
cố
tình
vi
phạm.
CSGT
Việt
Nam
ngược
lại,
cứ
rình
rập
sơ
hở,
thậm
chí
gài
bẫy
người
tham
gia
giao
thông
để
phạt
nóng,
thu
“tiền
tươi”
chia
chác.
Những
lúc
kẹt
xe
cục
bộ
thường
do
không
có
CSGT
điều
tiết,
nhưng
họ
luôn
có
mặt
ở
những
chỗ
bất
ngờ,
vào
những
thời
điểm
không
ai
nghĩ
tới
để
ra
tay.
Vì
thế,
dân
gian
mới
đặt
danh
hiệu
“anh
hùng
núp”
cho
CSGT.
Và
không
thiếu
cái
khác
lạ
với
thời
đại
Bảng
tên
đường,
bảng
chỉ
đường,
qui
định
tốc
độ…
của
Việt
Nam
cũng
thuộc
loại
khiêm
tốn
và
siêu
tiết
kiệm.
Bảng
tên
đường
Việt
Nam
có
từ
thời
Pháp
thuộc.
Hơn
trăm
năm
trước,
chỉ
có
xe
đạp
nhẩn
nha
thì
bảng
như
vậy
là
hợp
lý.
Thời
đại
mới,
đường
cao
tốc
tính
vận
tốc
cả
trăm
cây
số
mỗi
giờ
thì
các
bảng
hiệu
xưa
còn
hơn
đánh
đố.
Bảng
nhỏ,
chữ
nhỏ,
lại
gắn
chỗ
khuất
thì
chỉ
có
mắt
thần
mới
đọc
nổi.
Thế
là
thắng
gấp,
quẹo
ngoặt,
là
chạy
quá
qui
định…
và
đủ
thứ
hệ
lụy.
Hệ
thống
nhà
vệ
sinh
dọc
đường
gần
như
không
có,
đặc
biệt
là
các
tỉnh
phía
Bắc.
Điều
này
thua
xa
cả
Lào
và
Campuchia.
Việt
Nam
cũng
là
nước
mà
rác
rưởi
hai
bên
đường
cứ
nở
rộ
nhức
nhối,
như
hoa
độc
của
đời,
năm
sau
lại
nhiều
hơn
năm
trước.
Chỉ
Việt
Nam
mới
có
khái
niệm
nhà
“mặt
tiền”.
Đường
mở
tới
đâu,
dân
tràn
ra
hai
bên
đường
tới
đó.
Các
nước,
nhà
càng
tránh
xa
đường
càng
tốt.
Khi
mở
đường
chẳng
tốn
tiền
đền
bù.
Lộ
giới
có
sẵn,
ai
vi
phạm,
khi
giải
tỏa
phải
truy
thu
thuế
và
nộp
phí
tháo
dỡ.
Chẳng
bù
cho
Việt
Nam,
vì
đền
bù
cho
việc
lấn
chiếm
nên
khuyến
khích
vi
phạm.
Tiền
giải
tỏa
có
khi
gấp
mười
tiền
làm
đường
là
vậy.
Du
lịch
Việt
Nam
đang
chào
bán
tour
mới:
“Khám
phá
những
cái
lạ
của
giao
thông
Việt
Nam”.
Trước
chỉ
dành
cho
khách
nước
ngoài,
nay
khách
nội
địa
cũng
muốn
thưởng
thức
những
cảm
giác
“chỉ
Việt
Nam
mới
có”.
Nếu
mời
được
các
quan
chức
ngành
Giao
thông
Vận
tải
làm
hướng
dẫn
viên
thì
tour
cực
hot,
lại
không
đụng
hàng,
tha
hồ
hốt
bạc…