Kỳ
1:
Bát
nháo
“cò”
du
lịch
Vài
năm
gần
đây,
nhờ
mạng
xã
hội,
cái
tên
Bình
Ba
trở
thành
điểm
đến
thuộc
dạng
“hot”
cho
những
ai
thích
vẻ
đẹp
hoang
sơ.
Du
khách
nườm
nượp
đổ
về
nơi
được
mệnh
danh
là
“đảo
tôm
hùm”.
Chỉ
một
thời
gian
ngắn
làm
du
lịch,
“chiếc
áo”
mà
Bình
Ba
đang
mặc
đã
quá
chật
chội
so
với
sự
phát
triển
của
nó.
![]() |
| Xe điện phục vụ du khách tại Bình Ba |
Lộn
xộn
nơi
cầu
cảng
Vào
những
ngày
cuối
tuần,
Cảng
cá
Đá
Bạc
đông
như
nêm.
Mặc
kệ
cái
nắng
nóng
như
thiêu,
như
đốt;
mặc
kệ
việc
hạn
chế
khách
lưu
trú
tại
Bình
Ba
hay
sự
thiếu
thốn
các
dịch
vụ
nơi
đây,
dòng
người
khắp
trong
Nam,
ngoài
Bắc
vẫn
khoác
ba
lô
tìm
đến
“đảo
tôm
hùm”.
Trái
với
sự
mường
tượng
ban
đầu,
nhiều
du
khách
vừa
đặt
chân
đến
Cảng
cá
Đá
Bạc
đã
vội...
bịt
mũi
trước
không
gian
bừa
bộn,
hỗn
tạp.
Cá
tươi,
nước
ngọt,
rau
xanh...
chất
chồng
cạnh
cát,
đất
và
một
số
mặt
hàng
dân
dụng
khác.
Mùi
tanh
của
cá,
hôi
nồng
của
khói
máy,
xăng
dầu
hòa
lẫn
với
tiếng
động
cơ
máy
nổ
ầm
ào
khiến
nhiều
du
khách
thấy
nôn
nao.
![]() |
| Ca nô cập Cảng cá Đá Bạc đón khách đi Bình Ba nhưng không có chỗ xuống an toàn, khách tự bồng bế nhau, rất nguy hiểm |
Đang
đứng
ở
cầu
cảng
để
đưa
khách
xuống
ca
nô,
anh
Bình
-
hướng
dẫn
viên
của
Sao
Việt
Travel
(TP.
Hồ
Chí
Minh)
lên
tiếng
trấn
an
những
người
thuộc
đoàn
của
mình:
“Mọi
người
thông
cảm,
bến
tàu
chật
chội
nên
hơi
cực,
chút
nữa
ra
đến
đảo
thì
thoải
mái
ngắm
cảnh,
ngụp
lặn
dưới
làn
nước
trong
veo”. Cũng
dễ
hiểu
thôi,
bao
đời
nay,
Cảng
cá
Đá
Bạc
vốn
dĩ
là
bến
đậu
của
tàu
cá,
tàu
chở
khách
và
hàng
hóa,
nay
thêm
hoạt
động
du
lịch
thì
việc
quá
tải
là
điều
khó
tránh
khỏi.
Du
lịch
Bình
Ba
thuộc
dạng
phong
trào,
tự
phát,
người
dân
làng
chài
cũng
theo
đó
làm
dịch
vụ
du
lịch.
Tất
cả
đều
còn
manh
mún,
nhỏ
lẻ,
mạnh
ai
nấy
làm.
Một
cầu
cảng
chỉ
dài
vài
chục
mét
nhưng
nào
là
tàu
cá,
tàu
khách,
ca
nô...
đậu
dày
ken;
trên
bờ,
xe
đông
lạnh,
xe
chở
vật
liệu
xây
dựng
chen
lấn
nhau
dành
nơi
bốc,
dỡ
hàng.
Lâu
lâu,
chỉ
cần
một
chiếc
taxi
đua
tốc
độ
đón
khách
hay
một
xe
du
lịch
tầm
trung
phi
thẳng
ra
cầu
tàu
là
mọi
thứ
trở
nên
nhốn
nháo.
Nhìn
quang
cảnh
của
điểm
đón
du
khách,
chị
Trần
Thị
Thanh
Tâm
(du
khách
đến
từ
Hà
Nội)
chép
miệng: “Trước
khi
vào
đây,
chỉ
nghe
người
ta
ca
ngợi
Bình
Ba
tuyệt
đẹp,
giờ
mới
đến
cầu
cảng
đã
thấy
mất
cảm
tình.
Cả
ngàn
khách
du
lịch
mỗi
ngày
mà
cảng
chỉ
có
một
quán
bán
nước
nhỏ
xíu
làm
trạm
nghỉ
chân.
Tàu
cá,
tàu
du
lịch
chen
chúc
nhau
đậu
lộn
xộn.
Dưới
biển
rác
nổi
lềnh
bềnh.
Chẳng
biết
đến
bao
giờ
mới
có
cảng
dành
riêng
cho
du
khách”.
“Cò”
tàu
tràn
lan
Khi
mặt
trời
tròn
bóng
cũng
là
lúc
dòng
người
hối
hả
dồn
về
Cảng
cá
Đá
Bạc
đông
nhất.
Các
xe
đến
từ
Bình
Dương,
TP.
Hồ
Chí
Minh,
Nha
Trang...
đều
vội
vã
đưa
khách
ra
bến
cảng
để
kịp
giờ
đi
tàu
sang
Bình
Ba.
Một
chiếc
xe
16
chỗ
ngồi
vừa
đỗ
lại,
3
-
4
thanh
niên
nháo
nhác
chạy
ra
án
ngữ
ngay
cửa
xe.
Du
khách
chưa
kịp
lấy
hành
lý,
các
thanh
niên
miệng
chào,
tay
kéo: “Đi
tàu
siêu
tốc,
giá
vé
chỉ
100.000
đồng
thôi
anh
chị
ơi.
Nhanh
chân
lên
để
tàu
chạy,
chứ
giờ
này
mà
đi
tàu
khách
thì
phải
3
tiếng
nữa
mới
đi
được”. Chẳng
cần
khách
đồng
ý,
đám
thanh
niên
đã
vội
kéo
xềnh
xệch
hành
lý
về
phía
mấy
chiếc
tàu
siêu
tốc
đợi
dưới
bến.
Thấy
khách
bị
lôi
kéo,
hướng
dẫn
viên
của
đoàn
khách
định
ngăn
cản,
ngay
lập
tức
nhận
được
những
lời
đe
dọa: “Để
bọn
tao
làm
ăn
nghe
mày.
Sáng
giờ
mới
được
mấy
tua,
kiếm
chưa
đủ
sở
hụi.
Muốn
làm
ăn
ở
đây
lâu
dài
thì
việc
ai
nấy
làm”. Nghe
tới
đây,
hướng
dẫn
viên
đành
ngậm
ngùi
nhìn
đoàn
khách
của
mình
bị
dẫn
đi
mà
không
dám
phản
ứng
gì.
![]() |
| “Cò” du lịch ở Cảng cá Đá Bạc |
Dò
hỏi
những
người
địa
phương
được
biết,
từ
ngày
khách
đến
Bình
Ba
nhiều,
Cảng
cá
Đá
Bạc
bắt
đầu
xuất
hiện
đội
quân
“cò”
tàu
du
lịch.
Đám
thanh
niên
này
lúc
nào
cũng
túc
trực
ngay
cổng
ra
vào
cảng,
có
xe
chở
khách
đến
là
lập
tức
quây
kín
để
chèo
kéo
khách
đi
tàu
cao
tốc.
Nói
về
những
tay
“cò”
này,
bà
Tám
(chuyên
bán
nước
mía
dạo
ở
cảng)
e
dè: “Ở
đây,
không
ai
dám
nói
gì
bọn
chúng
hết.
Kể
cả
chủ
tàu,
muốn
đón
khách
cũng
không
được.
Tất
cả
phải
thông
qua
đám
người
đó.
Mỗi
khách
đi
tàu,
chủ
tàu
phải
trả
cho
“cò”
20.000
đồng,
nếu
không
hợp
tác
thì
chỉ
có
nước
tàu
nằm
bờ,
đói
khách.
Khách
muốn
đi
đò
thì
chúng
nói
hết
chuyến.
Mấy
hướng
dẫn
viên
muốn
đi
tàu
quen
cũng
khó.
Tất
cả
việc
đi
tàu
siêu
tốc
dường
như
đều
do
đám
“cò”
này
sắp
đặt”.
Đúng
như
lời
bà
Tám,
chỉ
ngồi
ở
cảng
cá
khoảng
hơn
1
giờ,
song
chúng
tôi
nhận
thấy
dường
như
việc
đi
lại
của
du
khách
đều
phải
qua
tay
những
tay
“cò”
tàu.
Chủ
tàu
chỉ
có
nhiệm
vụ
đứng
nhận
khách
ở
ngay
phương
tiện
của
mình.
Tuy
ở
cảng
cũng
có
một
phòng
bán
vé,
nhưng
khó
có
khách
nào
vào
mua
vé
bởi
vừa
đặt
chân
xuống
cầu
tàu
đã
bị
“cò”
chèo
kéo,
đưa
thẳng
xuống
tàu
siêu
tốc.
Các
chủ
tàu
chỉ
biết
đếm
khách,
lấy
tiền
và
cuối
buổi
trích
lại
20%
số
khách
mà
“cò”
dẫn
tới.
Ông
Trần
Văn
H.
(chủ
tàu
du
lịch)
bức
xúc: “Thấy
người
ta
làm
ăn
được,
tôi
cũng
bỏ
tiền
sắm
tàu
chạy,
nhưng
muốn
có
khách
thì
phải
chấp
nhận
chi
tiền
hoa
hồng
cho
đám
“cò”.
Có
hôm,
đoàn
khách
10
người
ở
Hà
Nội
vào
muốn
bao
tàu
đi,
mấy
tay
dắt
khách
lấy
họ
2
triệu
đồng,
nhưng
khi
thanh
toán
lại
cho
tôi,
chúng
chỉ
đưa
1,2
triệu
đồng.
Tuy
bị
người
ta
ngang
nhiên
ăn
tiền
trắng
trợn
nhưng
chẳng
làm
được
gì.
Thôi
đành
chịu
thiệt
để
còn
đường
làm
ăn”.
Có
một
điều
lạ,
tuy
đội
ngũ
“cò”
nhan
nhản
nhưng
không
thấy
sự
xuất
hiện
của
cơ
quan
chức
năng.
Việc
khách
đi
bằng
cách
nào
ra
đảo
đều
do
chủ
tàu
sắp
xếp.
Chủ
tàu
chỉ
xin
được
lệnh
xuất
bến
là
có
thể
thoải
mái
đón
khách.
Quan
sát
việc
đi
lại,
chúng
tôi
thấy
việc
quản
lý
ở
Cảng
cá
Đá
Bạc
khá
lỏng
lẻo.
Khách
đi
tàu
cũng
không
hề
có
vé,
cứ
bước
xuống
phương
tiện
vận
chuyển
đều
thanh
toán
bằng
tiền
mặt.
Nếu
khách
nào
yêu
cầu
lấy
vé
để
sau
này
thanh
toán
thì
chỉ
nhận
được
một
tấm
vé
tự
in,
không
phải
mẫu
của
cơ
quan
thuế.
Giá
vé
đi
tàu
cũng
coi
như
thả
nổi.
Mỗi
khách
phải
trả
bao
nhiêu
tiền
cho
một
lượt
ra
Bình
Ba
đều
là
sự
thỏa
thuận
giữa
du
khách
và
chủ
tàu.
Đủ
chiêu
làm
giá
Trong
vai
người
đi
nghiên
cứu
để
thiết
kế
tour,
chúng
tôi
được
bà
Đỗ
Thị
Như
Hoa
(chủ
quán
Bé
Thưng
ở
đảo
Bình
Ba)
tiếp
đón
vồn
vã.
Bà
Hoa
giới
thiệu
mình
là
người
chuyên
lo
trọn
gói
cho
nhiều
hãng
lữ
hành
khi
đưa
khách
tới
Bình
Ba.
Sau
một
hồi
chào
giá,
thấy
chúng
tôi
còn
lưỡng
lự,
bà
nói
nhỏ: “Yên
tâm
đi,
làm
ăn
với
chị
không
lo
bị
thiệt
đâu.
Các
em
cứ
đưa
khách
sang
đến
đảo,
phần
còn
lại
chị
sẽ
lo
trọn
gói.
Từ
phòng
nghỉ,
tới
tắm
biển,
ăn
uống,
mỗi
khâu
như
thế,
các
em
đều
được
trích
hoa
hồng.
Các
dịch
vụ
khác
cũng
đều
có
tiền
lại
quả
hết”. Để
làm
tin,
bà
Hoa
lấy
bảng
giá
của
một
hãng
lữ
hành
cho
chúng
tôi
xem
rồi
giải
thích
cặn
kẽ: “Ở
đây,
giá
một
bữa
ăn
hải
sản
tới
200.000
đồng,
nhưng
thực
chất
hướng
dẫn
viên
chỉ
đặt
120.000
đồng.
Vậy
là
hướng
dẫn
viên
nghiễm
nhiên
bỏ
túi
80.000
đồng/khách”.Theo
bà
Hoa,
tất
cả
các
hướng
dẫn
viên
khi
đưa
khách
ra
đây
đều
có
đủ
chiêu
làm
giá,
như:
lấy
hoa
hồng
từ
người
làm
dịch
vụ
ở
địa
phương,
đặt
món
ăn
thấp
hơn
với
giá
niêm
yết
của
hãng
để
kiếm
thêm
lợi
nhuận.
Đang
dở
câu
chuyện,
ông
Nguyễn
Thành
Duy
(chủ
ca
nô
vận
chuyển
khách)
xen
ngang
vào: “Thời
gian
gần
đây,
các
hãng
lữ
hành
và
hướng
dẫn
viên
làm
giá
đủ
đường.
Đến
ca
nô
cũng
phải
chi
hoa
hồng.
Cứ
đoàn
đi
10
người
thì
10%,
20
người
20%
và
từ
30
khách
trở
lên
thì
30%”.
| Ngày 16-7-2015, Chủ tịch UBND tỉnh Khánh Hòa Nguyễn Chiến Thắng chủ trì cuộc họp nghe Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch và UBND TP. Cam Ranh báo cáo về hoạt động du lịch tại Bình Ba. Sau khi nghe báo cáo, ông Nguyễn Chiến Thắng kết luận: “Thời gian qua, hoạt động du lịch đã hình thành tại đảo Bình Ba. Tuy nhiên, cơ sở hạ tầng ở địa phương chưa đáp ứng được yêu cầu, các cơ sở lưu trú, dịch vụ công cộng còn thiếu và yếu, hầu hết các cơ sở ăn uống chưa đăng ký kinh doanh và không đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm”. Ông Nguyễn Chiến Thắngchỉ đạo UBND TP. Cam Ranh hạn chế việc đưa khách ra đảo Bình Ba; nghiêm cấm việc đưa khách nước ngoài ra đảo Bình Ba; kiểm tra chặt chẽ việc đăng ký tạm trú, tạm vắng trên địa bàn. |
Có
thể
nói,
hầu
như
tất
cả
các
dịch
vụ
ở
Bình
Ba
đều
bị
làm
giá.
Chính
vì
vậy,
một
tour
trọn
gói
bây
giờ
đã
bị
đội
giá
lên
rất
nhiều,
vì
ép
giá
phục
vụ
nên
chất
lượng
nhiều
khi
không
đảm
bảo.
Từ
TP.
Hồ
Chí
Minh,
nếu
muốn
đi
du
lịch
Bình
Ba
ở
2
ngày
1
đêm
trên
đảo,
du
khách
phải
bỏ
ra
2
triệu
đồng.
Với
kiểu
mạnh
ai
nấy
làm
như
thế
này,
không
hiểu
rồi
vài
năm
nữa,
du
lịch
Bình
Ba
sẽ
ra
sao?
Ông
Nguyễn
Ngọc
Sơn,
Phó
Chủ
tịch
UBND
TP.
Cam
Ranh
thừa
nhận,
du
khách
đến
Bình
Ba
quá
đông,
dẫn
đến
những
hệ
lụy
như:
thiếu
nước
ngọt,
quá
tải
rác
thải,
“cò”
du
lịch,
nhếch
nhác
ở
Cảng
cá
Đá
Bạc
do
tàu
cá
và
tàu
chở
khách
vào
chung
một
cảng.
Hiện
nay,
UBND
tỉnh
đã
đồng
ý
cho
Công
ty
Cổ
phần
Cảng
Cam
Ranh
đầu
tư
xây
dựng
mới
bến
tàu
du
lịch.
Cuối
năm
nay,
khi
bến
tàu
đi
vào
hoạt
động,
UBND
TP.
Cam
Ranh
sẽ
chuyển
toàn
bộ
tàu,
ca
nô
chở
khách
về
Cảng
Cam
Ranh
để
chấm
dứt
tình
trạng
nhếch
nhác
cũng
như
nâng
cao
hiệu
quả
quản
lý.
ĐÌNH
LÂM
-
VĂN
KỲ


















Xem
phản
hồi
Gửi
phản
hồi










