Vừa
thấy
chiếc
taxi
va
chạm
với
một
xe
máy
trên
đường
Sài
Gòn,
một
đám
đông
ùa
tới
la
ó,
xúi
giục
như
đổ
thêm
dầu
vào
lửa.
Thêm
một
bài
học
cho
Lái
xe
Taxi
Vàng
trong
đối
nhân
xử
thế…..
Hôm
chủ
nhật
3/11,
tôi
chở
người
thân
đi
khám
bệnh
ở
bệnh
viện.
Trong
lúc
chờ
đợi
ngồi
uống
nước
bên
vỉa
hè,
bỗng
tôi
nghe
có
tiếng
va
chạm
nhẹ
giữa
một
chiếc
taxi
và
một
chiếc
xe
máy.
Người
đi
xe
máy
là
một
ông
khá
lớn
tuổi,
mặc
đồng
phục
xe
ôm
ở
khu
vực
bệnh
viện
đang
loay
hoay
dựng
lại
chiếc
xe
máy
vừa
bị
ngã.
Bác
xe
ôm
vừa
dựng
xe,
vừa
nhìn
vào
trong
chiếc
taxi
nên
gạt
chân
chống
không
vững,
vì
vậy
bác
bị
ngã
thêm
một
lần
nữa.
hình
ảnh
chỉ
mang
tính
chất
minh
họa
Lần
này,
tôi
thấy
bác
có
vẻ
hơi
tức
tối
và
hậm
hực.
Bác
không
dựng
lại
chiếc
xe
máy
nữa
mà
đi
lại
chỗ
xe
taxi
đang
đậu.
Phía
bên
ngoài,
những
người
mặc
đồng
phục
xe
ôm
giống
bác
đang
la
ó,
xúi
giục
bác
bằng
những
lời
lẽ
quá
khích:
“Hãy
đánh
nó
đi,
đánh
nó
đi…
Xe
ngã
đổ
nhớt,
rồi
còn
chảy
xăng
nữa
kìa!”.
Lúc
này,
tôi
và
những
người
xung
quanh
cứ
tưởng
sẽ
có
chuyện
không
hay
xảy
ra
trong
tình
huống
đó.
Ngay
lập
tức,
tôi
thấy
anh
tài
xế
độ
chừng
25
tuổi
mở
cửa
xe
taxi
bước
ra.
Hai
người
đàn
ông,
một
già,
một
trẻ
gần
như
đối
mặt
nhau,
bên
cạnh
đó
những
lời
xúi
giục
họ
đánh
nhau
vẫn
không
ngừng
vang
lên.
Tình
hình
khá
căng
thẳng,
nhưng
những
gì
xảy
ra
khiến
tôi
bất
ngờ.
Anh
tài
xế
taxi
đi
lại
chỗ
chiếc
xe
máy
đang
nằm
sõng
soài,
anh
nhanh
chóng
dựng
chiếc
xe
máy
lên
và
dắt
vào
bên
lề
đường.
Sau
đó,
anh
quay
lại,
đứng
đối
diện
với
bác
xe
ôm,
cúi
đầu
và
cầm
tay
bác
ấy
nói:
“Con
xin
lỗi
ông”.
Bác
xe
ôm
nhìn
lại
đuôi
xe
máy
của
mình
thấy
không
hề
hấn
gì
rồi
nói
với
anh
thanh
niên
rằng:
“Con
hãy
lái
xe
cẩn
thận
nhé”,
rồi
hai
người
đường
ai
nấy
đi.
Sau
khi
chứng
kiến
câu
chuyện,
tôi
thấy
đây
là
một
bài
học
rất
hay
trong
cách
ứng
xử
không
những
khi
tham
gia
giao
thông
mà
còn
trong
nhiều
lĩnh
vực
khác
nhau.
Tôi
mong
các
bạn
lấy
câu
chuyện
trên
làm
bài
học
kinh
nghiệm
cho
mình
khi
xảy
ra
va
chạm,
đồng
thời
mọi
người
cũng
không
nên
cổ
xúy
cho
hành
động
đánh
lộn
khi
nhìn
thấy
va
quẹt.
Nếu
như
tất
cả
mọi
người
đều
biết
xin
lỗi
và
tha
thứ
cho
nhau
thì
xã
hội
sẽ
bình
yên
đến
chừng
nào,
bởi
vậy
ông
bà
ta
nói
chẳng
sai:
“Nhẫn
một
chút
sóng
yên
gió
lặng,
lùi
một
bước
biển
rộng
trời
cao”.
Võ
Anh
Thủy